|
  • :
  • :
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Petrovietnam: “Mảnh đất lành” nuôi dưỡng nhân tài cho địa phương

Trong dòng chảy phát triển của ngành dầu khí, nay là ngành công nghiệp - năng lượng quốc gia, những công trình của Petrovietnam không đơn thuần là các tổ hợp máy móc hiện đại. Đó còn là nơi gắn kết những cuộc đời, mở ra cơ hội nghề nghiệp và tạo dựng tương lai cho nhiều người dân địa phương. Câu chuyện của chị Nguyễn Thị Thanh Thủy, Phó phòng An toàn – Sức khỏe – Môi trường của Nhà máy đạm Phú Mỹ là minh chứng rõ nét cho vai trò của những “đại công trình” dầu khí trong việc kiến tạo nguồn nhân lực và nuôi dưỡng nhân tài tại chỗ.

Tiếng gọi quê hương và bước chân của thế hệ học viên đầu tiên

Dù sinh ra và lớn lên tại tỉnh Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ), nhưng năm 2002, ngay sau khi tốt nghiệp đại học chuyên ngành Sinh hóa tại TP HCM (cũ), chị Thanh Thủy lựa chọn ở lại thành phố lớn để bắt đầu hành trình nghề nghiệp đúng với chuyên môn được đào tạo. Thế nhưng, chỉ ít tháng sau, một cuộc gọi từ gia đình đã mở ra cho chị một hướng rẽ khác.

Ba chị mong con gái trở về quê hương, đúng vào thời điểm địa phương khởi động dự án Nhà máy đạm Phú Mỹ, một công trình công nghiệp quy mô lớn của ngành Dầu khí Việt Nam, thuộc Tập đoàn Công nghiệp – Năng lượng Quốc gia Việt Nam (trước đây là Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam, Petrovietnam). Nhà máy do Tổng công ty Dầu khí Việt Nam, tiền thân của Petrovietnam hiện nay, là Chủ đầu tư. Đây cũng là công trình đầu tiên của khâu sau, nằm ngay tại cái nôi phía Nam của ngành dầu khí.

Gia đình không có truyền thống làm việc trong lĩnh vực dầu khí, cũng chưa hình dung đầy đủ về mô hình sản xuất phân bón hiện đại. Tuy vậy, mong muốn con gái được làm việc gần nhà, đồng thời góp sức cho sự phát triển của quê hương, đã thôi thúc chị nộp hồ sơ về Ban Quản lý dự án Nhà máy đạm Phú Mỹ khi công trình còn ở những bước chuẩn bị đầu tiên.

Petrovietnam: “Mảnh đất lành” nuôi dưỡng nhân tài cho địa phương
Từ một học viên trẻ, chị Nguyễn Thị Thanh Thủy từng bước trưởng thành và hiện đảm nhiệm vị trí Phó phòng An toàn – Sức khỏe – Môi trường Nhà máy đạm Phú Mỹ.

Chị Thuỷ thuộc nhóm học viên đầu tiên được tuyển chọn để đào tạo, tiếp nhận và vận hành nhà máy theo mô hình EPC - “chìa khóa trao tay”. Gần hai năm đào tạo tập trung, học viên được ăn ở như sinh viên ký túc xá, học lý thuyết, thực hành và tham gia quá trình chạy thử dưới sự kèm cặp của chuyên gia nước ngoài.

Xuất thân từ ngành khoa học tự nhiên, ban đầu chị xin vào vị trí nhân viên phân tích tại phòng KCS. Tuy nhiên, trong quá trình chuẩn bị tổ chức bộ máy vận hành, dự án cần có nhân sự phụ trách môi trường. Hồ sơ chuyên ngành Sinh hóa của chị được đánh giá phù hợp và được điều chuyển sang đảm nhiệm công tác môi trường, lĩnh vực chị Thuỷ gắn bó suốt hơn một thập kỷ sau đó.

“Lúc ấy tôi thực sự bỡ ngỡ. Kiến thức về hóa dầu gần như là con số không. Nhưng may mắn là chúng tôi được đào tạo rất bài bản, có chuyên gia nước ngoài trực tiếp hướng dẫn. Càng làm càng thấy mình trưởng thành cùng nhà máy”, chị Thủy nhớ lại.

Từ một học viên trẻ, chị đã gắn bó với Nhà máy đạm Phú Mỹ hơn 20 năm – hành trình trưởng thành song hành với sự phát triển của một trong những công trình công nghiệp trọng điểm quốc gia.

Nên duyên từ công trình hóa dầu đầu tiên

Nhà máy đạm Phú Mỹ mở ra cánh cửa việc làm cho nhiều người trẻ địa phương, đồng thời cũng trở thành nơi kết nối và vun đắp hạnh phúc cho không ít cặp kỹ sư, những mái ấm nhỏ trong một đại gia đình lớn. Chị Thanh Thủy và chồng là một trong những câu chuyện như thế.

Cùng là học viên khóa đầu tiên của Nhà máy, họ đồng hành từ những bữa cơm tại căn tin, những giờ học chuyên môn đến các ca trực sản xuất. Trong môi trường công nghiệp còn nhiều mới mẻ khi ấy, cả hai vừa học hỏi, vừa rèn luyện và từng bước trưởng thành. Từ tình bạn của những người đồng môn, sự gắn bó dần hình thành một cách tự nhiên. Đến năm 2005, cả hai chính thức về chung một mái nhà.

Petrovietnam: “Mảnh đất lành” nuôi dưỡng nhân tài cho địa phương
Những công trình của Petrovietnam không đơn thuần là các tổ hợp máy móc hiện đại, mà còn là nơi mở ra cơ hội nghề nghiệp và tạo dựng tương lai cho nhiều người dân địa phương.

Chị Thủy nhớ lại: “Những ngày đầu vào Nhà máy, chúng tôi còn nhiều bỡ ngỡ, thậm chí không khỏi lo lắng liệu mình có thể gắn bó lâu dài hay không, nên chỉ tập trung cho việc học và công việc. Trong quá trình cùng học tập, cùng làm việc, tình cảm lớn dần lúc nào không hay. Nếu ngày ấy tôi không trở về quê làm việc tại N máy, có lẽ chúng tôi đã không gặp nhau.”

Hai người trẻ, xuất phát từ hai miền quê khác nhau, chị ở Bà Rịa – Vũng Tàu, anh quê Nghệ An, nhưng gặp nhau tại một công trình của ngành Dầu khí và cùng chọn nơi đây làm điểm tựa lâu dài cho sự nghiệp lẫn mái ấm gia đình.

Từ vị trí học viên ban đầu, cả hai đều bền bỉ nỗ lực để khẳng định năng lực chuyên môn. Chồng chị - anh Nguyễn Văn Nhung, từng bước đảm nhiệm vai trò Trưởng ca sản xuất, Quản đốc Xưởng, và hiện tại là vị trí Phó Giám đốc Nhà máy, phụ trách sản xuất. Còn chị Thủy trưởng thành từ cán bộ môi trường, phụ trách nhóm công tác An toàn – Môi trường, trước khi được giao bổ nhiệm Phó phòng An toàn – Sức khỏe – Môi trường.

Trong môi trường kỹ thuật đòi hỏi kỷ luật nghiêm ngặt về an toàn và tiến độ, một nữ kỹ sư ở vị trí quản lý luôn đối diện với không ít áp lực. Song bằng nền tảng chuyên môn vững chắc cùng kinh nghiệm tích lũy qua nhiều năm gắn bó với Nhà máy, chị Thuỷ từng bước khẳng định năng lực và nhận được sự tin tưởng của tập thể lãnh đạo cũng như đồng nghiệp.

“Khi được bổ nhiệm, tôi có áp lực nhất định. Nhưng trước đó tôi đã trực tiếp phụ trách mảng công việc này nhiều năm. Khi nhận nhiệm vụ mới, tôi chỉ xác định trách nhiệm của mình cao hơn và phải làm tốt hơn nữa. Tôi nghĩ đơn giản là cứ tiếp tục làm tốt những gì mình đang làm”, chị Thuỷ chia sẻ.

Công trình tạo nền tảng việc làm và phát triển cho địa phương

Nhìn rộng hơn từ câu chuyện cá nhân, Nhà máy đạm Phú Mỹ là một trong những dự án công nghiệp quy mô lớn tại khu vực Bà Rịa – Vũng Tàu trước đây (nay thuộc TP HCM sau sắp xếp địa giới hành chính). Bên cạnh đội ngũ kỹ sư, cán bộ kỹ thuật trình độ cao, Nhà máy còn tạo nguồn việc làm ổn định cho lực lượng lao động phổ thông tại địa phương, nhất là ở các bộ phận phải thuê nhân công bên ngoài.

Theo chị Thủy, qua các đợt rà soát, đánh giá nhân sự, kể cả trong giai đoạn dịch Covid-19 hay những thời điểm thị trường biến động, lực lượng lao động địa phương tại nhà máy vẫn được duy trì ở mức ổn định. Nhờ đó, việc làm và thu nhập của nhiều gia đình trên địa bàn được bảo đảm, góp phần giữ vững nhịp sống kinh tế địa phương.

Petrovietnam: “Mảnh đất lành” nuôi dưỡng nhân tài cho địa phương
Trong những thời điểm thị trường biến động, lực lượng lao động địa phương làm việc tại các công trình, nhà máy của Petrovietnam vẫn được duy trì ở mức ổn định.

Mỗi khi những bao phân bón mang thương hiệu Phú Mỹ rời dây chuyền, đến với đồng ruộng và người nông dân, đó cũng là lúc những người lao động như chị Thuỷ cảm nhận rõ ý nghĩa công việc mình đang làm. Niềm tự hào càng được nhân lên khi chính gia đình, người thân và bà con xung quanh tin tưởng lựa chọn sản phẩm do mình góp sức làm nên.

“Là người trực tiếp tham gia vào quá trình sản xuất, tôi thực sự tự hào khi sản phẩm của Nhà máy được bà con đón nhận và đánh giá cao”, chị Thuỷ bày tỏ.

Song hành cùng hoạt động sản xuất, các chương trình an sinh xã hội, hỗ trợ cộng đồng do Petrovietnam và Tổng công ty Phân bón và Hoá chất Dầu khí (PVFCCo – Phú Mỹ) triển khai tại TP HCM và khu vực lân cận Nhà máy cũng được thực hiện thường xuyên. Những hoạt động này góp phần tăng cường sự gắn kết giữa doanh nghiệp và người dân, đóng góp thiết thực cho sự phát triển chung của địa phương.

Từ một dự án công nghiệp hiện đại, Nhà máy đạm Phú Mỹ đã trở thành “mảnh đất lành” để nhiều kỹ sư trẻ trở về quê hương lập nghiệp, xây dựng gia đình và phát triển sự nghiệp. Câu chuyện của chị Thủy cho thấy các công trình của Petrovietnam vừa đóng góp cho sản xuất, bảo đảm nguồn cung phân bón cho nông nghiệp, vừa tạo nền tảng việc làm và thúc đẩy phát triển bền vững cho TP HCM và khu vực phía Nam.

Với những người đã gắn bó hơn hai thập kỷ như chị Thủy, Nhà máy không đơn thuần là nơi làm việc, mà là một phần ký ức thanh xuân và là điểm tựa để tiếp tục cống hiến cho quê hương.

Phương Ngân


Tác giả: Tiếng gọi quê hương và bước chân của thế hệ học viên đầu tiên
Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết