Nơi thể hiện cao nhất quyền lực nhà nước, ý chí, nguyện vọng của nhân dân
Ngày 15/3 đang đến. Trên những con đường dẫn vào các khu dân cư, những tấm pano, khẩu hiệu đã được treo ngay ngắn. Danh sách cử tri được niêm yết trên bảng tin tổ dân phố. Không khí vừa trang nghiêm, vừa thân thuộc, như một nghi lễ đã đi cùng đất nước suốt 80 năm qua.
|
Chỉ còn hơn 10 ngày nữa, nhân dân cả nước sẽ tham gia bầu đại biểu Quốc hội khóa XVI và đại biểu Hội đồng nhân dân các cấp nhiệm kỳ 2026-2031. Đây là một ngày trọng đại, ngày mà quyền lực nhà nước được khởi nguồn từ những công việc tưởng như rất đỗi bình thường: lựa chọn những đại biểu xứng đáng, đã được Hội đồng bầu cử các cấp chuẩn bị hết sức chu đáo, công phu.
80 năm trước, ngay trước khi diễn ra cuộc Tổng tuyển cử đầu tiên bầu Quốc hội của nước Việt Nam độc lập - ngày 6/1/1946, Chủ tịch Hồ Chí Minh đã viết "Lời kêu gọi quốc dân đi bỏ phiếu". Người nói giản dị mà sâu sắc: “Một lá phiếu cũng có sức lực như một viên đạn”.
Câu chữ ấy đến hôm nay vẫn nóng hổi tính thời sự. Khi ấy, đất nước còn đói nghèo, chiến tranh cận kề, nhưng dân tộc ta đã kịp làm một việc rất lớn, trao quyền quyết định tương lai cho chính nhân dân. Tỷ lệ 89% cử tri đi bầu trong cuộc Tổng tuyển cử năm 1946 không chỉ là con số thống kê, mà là lời khẳng định nền dân chủ Việt Nam được khai sinh từ ý chí của toàn dân.
Từ nền móng ấy, qua 15 nhiệm kỳ, Quốc hội đã trở thành diễn đàn lớn nhất của ý chí quốc gia. Ở đó, tiếng nói của người dân nông thôn và đô thị, miền núi và đồng bằng, của công nhân và trí thức, của nông dân và doanh nhân, của chiến sĩ và nhà khoa học… cùng hội tụ để bàn việc nước. Lá phiếu vì thế không phải là một thao tác hành chính. Đó là sự gửi gắm, là niềm tin, là trách nhiệm.
Cuộc bầu cử năm 2026 diễn ra trong một bối cảnh khác xa so với những ngày đầu lập quốc. Đất nước đã trải qua 40 năm đổi mới. Cơ đồ, tiềm lực, vị thế quốc tế được nâng lên tầm cao mới. Nhưng phía trước không chỉ là cơ hội mà còn không ít thách thức. Chuyển đổi số đang thay đổi cách vận hành của bộ máy nhà nước. Cách mạng công nghiệp 4.0 buộc mỗi quốc gia phải thích ứng nhanh hơn, linh hoạt hơn. Chuyển đổi xanh, chuyển dịch năng lượng, yêu cầu phát triển bền vững đặt ra những bài toán không hề giản đơn.
Trong bối cảnh ấy, Quốc hội khóa XVI sẽ không chỉ kế thừa, mà phải mở đường cho một mô hình quản trị hiện đại hơn, một bộ máy tinh gọn hơn, một nền kinh tế số, kinh tế xanh, hội nhập quốc tế sâu rộng nhưng vẫn giữ vững bản sắc và độc lập tự chủ.
Đây là lần đầu tiên cuộc bầu cử được tổ chức trong điều kiện triển khai mô hình chính quyền địa phương hai cấp sau sắp xếp đơn vị hành chính. Phạm vi quản lý rộng hơn, yêu cầu năng lực đại biểu cao hơn. Công nghệ số được ứng dụng sâu hơn trong quản lý danh sách cử tri, trong điều hành quy trình bầu cử. Nhưng dù hiện đại đến đâu, điều cốt lõi vẫn là con người, là trách nhiệm và bản lĩnh của từng đại biểu được nhân dân lựa chọn.
Tinh gọn bộ máy không phải để giảm đi vai trò của dân cử, mà để nâng cao chất lượng đại diện. Tăng đại biểu chuyên trách không phải để hình thức hóa, mà để mỗi quyết sách được nghiên cứu kỹ lưỡng hơn, chuyên sâu hơn. Ở nơi thể hiện cao nhất quyền lực nhà nước, điều cần nhất vẫn là trí tuệ và bản lĩnh.
Trong dòng chảy chung ấy, có một hình ảnh khiến nhiều cử tri quan tâm, đó là sự tham gia ứng cử của đồng chí Lê Ngọc Sơn - Bí thư Đảng ủy, Chủ tịch Hội đồng Thành viên Tập đoàn Công nghiệp - Năng lượng Quốc gia Việt Nam (tiền thân là Tập đoàn Dầu khí Quốc gia Việt Nam - Petrovietnam).
Có cử tri nêu câu hỏi: Vì sao ngành công nghiệp - năng lượng cần có tiếng nói trực tiếp tại nghị trường? Câu trả lời nằm ở chính vị trí của Petrovietnam trong nền kinh tế. Từ những giàn khoan ngoài khơi, từ các nhà máy điện, nhà máy lọc - hóa dầu, đến những dự án năng lượng mới đang được ấp ủ, ngành công nghiệp - năng lượng đã và đang bảo đảm an ninh năng lượng quốc gia, đóng góp lớn cho ngân sách, tạo việc làm cho hàng vạn người lao động.
Nhưng thế giới đang thay đổi nhanh chóng, như có người ví von rằng “thế giới đang đi và đang bay”. Xu thế chuyển dịch năng lượng diễn ra mạnh mẽ. Áp lực giảm phát thải, yêu cầu phát triển bền vững, cạnh tranh toàn cầu ngày càng gay gắt. Những quyết sách về cơ chế giá, về hành lang pháp lý cho năng lượng tái tạo, về đào tạo nguồn nhân lực cho quá trình chuyển đổi… không chỉ là vấn đề kỹ thuật, mà là vấn đề chính sách.
Vì thế, tiếng nói của những người trực tiếp quản lý, điều hành một tập đoàn năng lượng quốc gia tại Quốc hội không chỉ mang ý nghĩa ngành nghề, mà còn góp phần làm phong phú thêm chiều sâu thực tiễn của các quyết định vĩ mô.
Trong các buổi tiếp xúc cử tri ở TP Hồ Chí Minh, người dân không chỉ nói về dầu khí. Bà con nói những điều rất sâu, rất mới về việc làm, về an sinh xã hội, về tương lai của con em mình trong một nền kinh tế đang chuyển mình. Cử tri kỳ vọng ngành năng lượng không chỉ là trụ cột ngân sách, mà còn là động lực cho chuyển đổi xanh, cho phát triển bền vững, cho cam kết “không ai bị bỏ lại phía sau”.
Những kỳ vọng ấy, nếu được chuyển tải tới nghị trường, sẽ không còn là mong muốn rời rạc, mà trở thành chất liệu cho chính sách.
Ngày bầu cử đang đến gần. Ở mỗi khu vực bỏ phiếu, sẽ rực đỏ băng cờ, khẩu hiệu, có những hàng ghế ngay ngắn, những hòm phiếu được niêm phong cẩn trọng. Nhưng điều đáng nói hơn cả không nằm ở hình thức tổ chức, mà ở khoảnh khắc từng cử tri đứng trước danh sách ứng cử viên và tự hỏi: Ai sẽ thay mặt mình nói lên điều mình nghĩ? Ai sẽ thay mặt mình bảo vệ lợi ích chung?
Bầu cử, suy cho cùng, là một cuộc đối thoại âm thầm giữa hiện tại và tương lai. Lá phiếu hôm nay sẽ định hình những quyết sách của ngày mai.
Trong Lời kêu gọi 80 năm trước, Chủ tịch Hồ Chí Minh căn dặn những người trúng cử phải “Vì lợi nước, quên lợi nhà; vì lợi chung, quên lợi riêng”. Lời dặn ấy vẫn như thước đo cho mọi đại biểu dân cử của thời đại này.
Quốc hội khóa XVI sẽ bước vào nhiệm kỳ trong một thời khắc đặc biệt, thời khắc chuyển đổi sâu rộng của đất nước. Để xứng đáng là nơi thể hiện cao nhất quyền lực nhà nước, ý chí và nguyện vọng của nhân dân, Quốc hội ấy cần được khởi đầu bằng những lá phiếu nặng đầy trách nhiệm, niềm tin. Mỗi công dân đi bỏ phiếu chính là đang góp một phần rất cụ thể vào việc kiến tạo tương lai.
Lá phiếu nhỏ nhưng gửi gắm khát vọng lớn.
Hải Đường




