|
  • :
  • :
A- A A+ | Tăng tương phản Giảm tương phản

Ký ức về người cha liệt sĩ, 9 lần được phong danh hiệu "Dũng sĩ diệt Mỹ"

Nhân kỷ niệm 79 năm Ngày Thương binh - Liệt sĩ (27/7/1947 - 27/7/2026), phóng viên PetroTimes đã có cuộc trao đổi với đồng chí Nguyễn Thị Hoa - Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy Tập đoàn Công nghiệp - Năng lượng Quốc gia Việt Nam (Petrovietnam) về cha chị, người lính Nguyễn Văn Đông, người đã tham gia hai cuộc chiến khốc liệt: kháng chiến chống Mỹ và bảo vệ biên giới phía Bắc năm 1979.

Phóng viên PetroTimes trao đổi với đồng chí Nguyễn Thị Hoa
Phóng viên PetroTimes trao đổi với đồng chí Nguyễn Thị Hoa - Ủy viên Ban Chấp hành Đảng bộ, Phó Chủ nhiệm Ủy ban Kiểm tra Đảng ủy Petrovietnam.

PV: Thưa đồng chí, nhân dịp Ngày Thương binh - Liệt sĩ 27/7, đồng chí có thể chia sẻ đôi nét về thân thế và sự nghiệp cách mạng của người cha thân yêu của đồng chí?

Đồng chí Nguyễn Thị Hoa: Trước đây, trong những buổi gặp mặt thân nhân các gia đình liệt sĩ, tôi cũng từng chia sẻ đôi điều về hoàn cảnh của mình. Nhưng trong bối cảnh khác, tôi luôn có phần ngần ngại. Có lẽ bởi với tôi, sự hy sinh của cha không phải là điều để nhắc đến như một niềm tự hào của bản thân.

Gia đình tôi cũng như rất nhiều gia đình liệt sĩ khác trên khắp đất nước. Chúng tôi đều mang trong mình một khoảng trống không gì có thể bù đắp được. Nhưng tôi luôn nghĩ rằng, sự hy sinh của cha không chỉ là mất mát của gia đình, mà còn là một phần trong sự hy sinh của cả một thế hệ đã cống hiến tuổi thanh xuân để đất nước có được hòa bình như hôm nay.

Quyết định bổ nhiệm Thiếu úy Nguyễn Văn Đông trở thành Đại đội trưởng Trung đoàn 155
Quyết định bổ nhiệm Thiếu úy Nguyễn Văn Đông giữ chức Đại đội trưởng Trung đoàn 155.

Chính vì vậy, tôi luôn nhắc mình phải sống sao cho xứng đáng với những giá trị mà thế hệ cha anh đã để lại. Gia đình tôi cũng bình thường như bao gia đình khác. Chỉ có điều, trong ngôi nhà nhỏ ấy luôn thiếu vắng bóng hình người cha. Tôi lớn lên qua những câu chuyện mẹ kể, qua ký ức của đồng đội của ba và những lần thắp nén hương tưởng nhớ. Có những khoảng trống không thể lấp đầy, nhưng cũng chính từ khoảng trống ấy, tôi học được thế nào là trách nhiệm, là kỷ luật bản thân, là sự biết ơn và ý nghĩa của sự cống hiến.

Ba tôi sinh ra và lớn lên tại xã Phổ Nhơn, huyện Đức Phổ, tỉnh Quảng Ngãi (nay là xã Nguyễn Nghiêm, tỉnh Quảng Ngãi). Ba nhập ngũ tháng 8/1964 khi mới 15 tuổi, làm liên lạc cho Quân Giải phóng, từng tham gia chiến đấu ở Thành cổ Quảng Trị năm 1972 và Chiến dịch Giải phóng Sài Gòn năm 1975. Sau đó, ba tôi được ra Bắc học tập, tiếp tục tham gia chiến đấu tại mặt trận Biên giới phía Bắc (Lạng Sơn) và đã anh dũng hy sinh vào ngày 3/3/1979.

PV: Thời điểm ba hy sinh, đồng chí vẫn còn nhỏ tuổi. Trong tâm khảm của đồng chí, hình ảnh người cha liệt sĩ được khắc họa như thế nào qua lời kể của mẹ hay qua những lá thư, kỷ vật gửi về từ chiến trường?

Đồng chí Nguyễn Thị Hoa: Khi ba hy sinh, tôi mới 31 tháng tuổi. Tôi chỉ được biết về ba qua tấm hình chụp với mẹ, với các đồng đội của ba. Qua những câu chuyện mà đồng đội của ba kể lại và qua lời kể của mẹ, tôi biết rằng là một người lính vô cùng dũng cảm, 9 lần được nhận huy hiệu “Dũng sĩ diệt Mỹ”. Ba viết chữ rất đẹp, thích dùng nhiều tên đệm khác nhau cho tên của mình và gọi vợ, các con bằng các tên đệm "không có trong khai sinh". Sau này, chúng tôi luôn có dịp nhắc đến ba mẹ vì các giấy tờ liên quan đến cá nhân không thống nhất, tôi luôn được ba gọi là “Như Hoa”.

Mẹ thường kể, điều mẹ tự hào nhất là đã được sống trong một tình yêu đẹp với ba. Mẹ chờ ba suốt 5 năm, từ những ngày chiến tranh đến khi đất nước thống nhất (năm 1975) mới được về chung một mái nhà. Nhưng hạnh phúc ấy thật ngắn ngủi. Ba hy sinh khi mới 29 tuổi, để lại vợ tuổi 27 và hai đứa con thơ. Những gì ba để lại chỉ là vài bức ảnh, lá thư cuối cùng, chiếc xe đạp, cái ba lô… và chiếc màn bộ đội đã theo tôi suốt những năm tháng đại học. Gia tài ấy dù ít ỏi về vật chất, nhưng lại chứa đựng giá trị tinh thần lớn lao. Đó là điều luôn nhắc nhở tôi về cội nguồn, về sự hy sinh của ba, đồng thời tiếp thêm cho tôi nghị lực trong cuộc sống.

Chiếc màn bộ đội đã theo đồng chí Hoa suốt những năm tháng giảng đường đại học
Chiếc màn bộ đội đã theo đồng chí Nguyễn Thị Hoa suốt những năm tháng học đại học.

PV: Thưa đồng chí, có câu chuyện hay khoảnh khắc nào của ba trên chiến trường đã trở thành ký ức không thể nào quên, là niềm tự hào mà đồng chí nhớ mãi?

Đồng chí Nguyễn Thị Hoa: Tôi có lưu giữ lá thư cuối cùng ba gửi cho mẹ ngày 23/2/1979 (sau đó 7 ngày ba hy sinh). Khi đó ba là Đại đội trưởng của Trung đoàn 155. Có một câu hỏi trong thư với mẹ rằng: “Chiến tranh thì không sao tránh khỏi đổ máu (đó là quy luật) nhiều hay ít phải không em? Nhưng em cũng yên trí cố gắng công tác và nuôi dạy hai con cho tốt, đồng thời động viên bố mẹ gia đình hai bên… Thế thôi em nhé, anh không thể ngồi yên được, các đồng chí cũng đang ghi thư chưa xong thì cũng không còn hơi sức để viết nữa. Tay vẫn cầm bút mà trang thư đã thành màu đỏ…”.

Bức thư cuối cùng của người chiến sỹ gửi lại cho người vợ và con thơ
Bức thư cuối cùng của người chiến sỹ gửi lại cho người vợ và con thơ

Câu hỏi của ba trở thành ký ức khó quên trong suốt cuộc đời tôi, vì đây là sự thấu hiểu khốc liệt và chấp nhận hy sinh của ba. Ba sẵn sàng đón nhận, đồng thời trấn an, xoa dịu người ở lại là mẹ. Sau này tôi mới hiểu, lời dặn của ba trở thành ký ức và cả sự lo lắng trách nhiệm nuôi con của mẹ. Tôi tự hào vì ba đã cho tôi nghị lực sống, luôn là nguồn năng lượng mạnh mẽ, là điểm tựa tinh thần giúp tôi vượt qua mọi khó khăn, vươn lên trong cuộc sống.

PV: Sinh ra trong một gia đình giàu truyền thống cách mạng, niềm tự hào ấy đã định hình lý tưởng sống và phong cách làm việc của đồng chí như thế nào, đặc biệt là trong vai trò một cán bộ làm công tác Đảng tại Tập đoàn?

Đồng chí Nguyễn Thị Hoa: Đối với tôi, truyền thống gia đình không phải là điều để tự hào mà là lời nhắc nhở phải sống có trách nhiệm. Tôi chưa dám nói mình đã làm được những điều lớn lao để xứng đáng với sự hy sinh của ba. Nhưng tôi luôn tự nhắc mình phải sống tử tế, làm việc tận tâm, giữ gìn phẩm chất của người cán bộ và cố gắng hoàn thành tốt từng nhiệm vụ được giao. Với tôi, đó là cách thiết thực nhất để gìn giữ truyền thống gia đình.

Trân trọng cảm ơn đồng chí!

Hằng Nga

 


Tổng số điểm của bài viết là: 0 trong 0 đánh giá
Click để đánh giá bài viết